Tôi đã từng muốn có được một tuổi thơ được sống thoải mái, được yêu thương và che chở của toàn bộ những thành viên trong gia đình. Cũng muốn có được sự dìu dắt của ba mẹ trong suốt quãng đường thơ ấu đó. Nhưng đôi lúc, tôi lại nghĩ như vậy có thể là tham lam quá. Bởi cuộc đời vốn dĩ rất công bằng với tất cả chúng ta. Dù vất vả, dù thiếu thốn, dù nhiều chịu đựng nhưng với tôi đó vẫn là quãng thời gian rất đẹp. Tuổi thơ mà mỗi khi nhớ về, tôi vẫn muốn được đắm mình trở lại thêm một lần.

Sinh ra tại Sài Gòn, sống và lớn lên cũng tại Sài Gòn, có thể nói vùng đất này đã ảnh hưởng rất nhiều đến tính cách và con người tôi sau này. Tôi còn nhớ những ký ức đầu tiên về tuổi thơ hiện diện lên là một căn nhà mái tôn được xây bằng gạch. Không được vôi hay sơn gì nhiều. Trong tôi, hình ảnh về ngôi nhà vẫn còn rất rõ những mảng tường gạch, một vài chỗ đã bong tróc cả vữa. Đó là ngôi nhà nằm trong một khu ở của những người công chức và khá yên tĩnh.

Đến tận bây giờ, hình ảnh về những con người ở khu dân cư đó vẫn rất rõ trong tôi. 18 năm sống ở đó, là 18 năm mà tôi và bà ngoại đã có rất nhiều kỷ niệm với họ. Toát lên đâu đó sau hình ảnh của những người công chức nhà nước hiền lành, không kiểu cách, không xa rời những người lao động vất vả . Họ đối xử nhã nhặn, tử tế và rất thân thiện. Người ta nói rằng người Sài Gòn quen với cuộc sống xô bồ và gấp gáp. Nhất là khu thành thị, ít ai có thời gian để chú ý đến những người láng giềng của họ. Nhưng ít nhất là tại nơi tôi đã trải qua tuổi thơ của mình, mọi cái diễn ra không hẵn như thế. Tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp, chân tình của những người dân nơi tôi sống, dù không phải là quá nhiều. Thực sự là mỗi khi nhắc lại quá khứ tôi vẫn muốn được trở về, được gặp họ, trò chuyện với họ để họ có thể biết được tôi đã trưởng thành đến thế nào?

Gia đình tôi sống ở đó, trong căn nhà nhỏ mà bà ngoại sau này kể lại đã nói rằng ông bà tích cóp cả đời, với giá trị khoảng 5 chỉ vàng. Tôi còn nhớ như in quãng thời gian khi tôi còn nhỏ, tư tưởng bao cấp và những hệ lụy từ tàn dư của xã hội Sài Gòn cũ vẫn còn khá đậm nét. Thời điểm đó, trong gia đình tôi có người nhà từng theo chế độ cũ. Thực sự điều này không hề dễ dàng gì, mà chắc chắn bạn cũng có thể hình dung, nhất là khi phải liên hệ với cơ quan nhà nước. Gia đình tôi ngày đó, cũng chỉ là những người lao động bình thường, chạy ăn từng bữa.

Những vất vả của tuổi thơ và nơi tôi đã sinh sống suốt 18 năm ở Phú Nhuận đến bây giờ vẫn là một ký ức sâu đậm trong cuộc đời. Có thể đó là ký ức của nhiều vất vả, nhiều tủi hờn. Nhưng cũng là ký ức của tuổi thơ hồn nhiên và trong trẻo. Của thứ tình cảm cộng đồng gần gũi và thân thiện…

Nơi đó vẫn còn lưu giữ cho tôi một góc tuổi thơ mà thi thoảng tôi vẫn muốn được quay về.

One comment on “Tuổi thơ của tôi và những ký ức đầu đời
  1. Dahrann says:

    Juju mdrrrr castor le nestor friskat la meute va s’en donner a cÅ“ur joie hahahaa Mdr j’exagère, mais quand tu vois qu’elle est capable de sortir des chansons comme Leila, M’effondre, et ensuite de sortir cette horreur et Du Temps…bha au moins y’en a pour tous les goûts ! Mylène c’est les montagnes russes comme j’avais dis, et parfois certains aime être en bas et d’autre en haut (je sis très phe&asophi) lnbsp;ornaud

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *