Trong cuộc đời, bạn đã trải qua bao nhiêu ngày buồn? Bao nhiêu ngày mà bạn rơi vào cùng cực của nỗi cô đơn và mất mát? Và có phải chăng cái ngày mà những người thân yêu của chúng ta rời bỏ chúng ta ra đi mãi mãi. Có lẽ đó là những ngày tháng buồn bã và tê tái nhất… Nhất là khi ta thấy rằng, mình chưa trả được hết những nghĩa ân…

Sống trong tình yêu thương của bà suốt quãng thời gian thơ ấu. Tôi đã được bà che chở, bảo ban, khuyên dạy rất nhiều điều. Bà đối với tôi không chỉ đơn thuần là tình cảm trân trọng của một người cháu dành cho bà, mà đó còn là rất nhiều những yêu thương, biết ơn và mãi mãi không thể xóa nhòa. Năm 2008, bà qua đời ở tuổi 90. Đó là quãng thời gian đau khổ nhất trong cuộc đời của tôi.

Bà rất hiền lành, không chỉ trong cảm nhận của tôi mà còn của tất cả những ai quen biết bà. Suốt một cuộc đời lam lũ với rất nhiều công việc để mưu sinh, lo cho gia đình, nuôi con rồi đến nuôi cháu. Chưa một lần tôi thấy bà than thở hay trách móc cuộc đời rằng sao quá khó khăn. Sự điềm đạm, bình tĩnh và suy nghĩ thấu đáo trong mọi việc của bà làm cho tôi thấy cảm phục rất nhiều.

Điều đáng tiếc và mãi mãi sẽ là dở dang trong cuộc đời của tôi có lẽ là khoảnh khắc biết được sẽ mãi mãi chẳng còn được nhìn thấy bà.

Gia đình tôi đi lên từ khó khăn, bà đã vất vả rất nhiều để mọi thứ trở nên ổn định. Nhưng thời điểm đó, tôi chưa đủ khả năng để lập nghiệp, chưa thành đạt trong công việc để có thể đền đáp được nhiều nhất những công ơn và hy sinh mà bà đã dành cho tôi. Đó là một điều mà tôi hiểu rằng sẽ chẳng bao giờ có thể thay đổi được nữa. Sau cái chết của bà, tôi nhận ra được một điều rằng, con người chúng ta có thể chiến thắng được hoàn cảnh, có thể thay đổi được số phận, có thể vượt qua được mọi khó khăn. Nhưng ai rồi cũng như ai, cũng phải đi đến điểm cuối cùng trong quy luật sinh – lão – bệnh – tử mà chẳng thể làm khác được. Vì thế, hãy trân trọng tất cả khi còn có thể

Bà mất đi, phải mất một thời gian rất dài sau đó tôi mới định thần và cân bằng lại được cuộc sống. Suốt quãng thời thơ ấu, suốt một phần quan trọng của cuộc đời, tôi đã quen với cuộc sống ở cạnh bà. Phải tập với một cuộc sống không còn những thói quen đã theo ta suốt gần 20 năm chắc chắn không hề dễ dàng với bất cứ ai. Khi nghĩ về khoảnh khắc đó, tôi vẫn thấy một khoảng trống cực kỳ lớn trong lồng ngực của mình. Vị trí đó là của bà ngoại, người đã dành hết tình yêu thương để che chở và chăm sóc tôi nên người.

Cảm giác tiếc nuối đã theo tôi suốt một thời gian dài. Tôi hận mình chưa kịp trưởng thành để bà có thể an lòng nhắm mắt. Tôi hận mình chưa thể đền đáp được phần nào công ơn nuôi dưỡng của bà. Đó chính là điều trăn trở và ám ảnh tôi đến tận ngày hôm nay.

 

One comment on “Tôi từng ước giá như mình có thể làm được nhiều hơn và sớm hơn
  1. Brenley says:

    Okay, i mine øjne var det der heetrsrje! Jeg har altid ville lære at beatboxe, men nåede aldrig videre end at slå med læberne..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *