Một đứa trẻ chỉ khoảng hai tuổi, rời xa vòng tay của ba và về sống với bà ngoại đã ngoài sáu mươi. Đó không chỉ là hoàn cảnh, không phải là trách nhiệm mà đơn giản là hằng số cho rất nhiều yêu thương. Bà ngoại không chỉ có ý nghĩa với tuổi thơ của tôi, mà tình yêu của bà là điều tuyệt vời nhất mà tôi có được trong suốt cuộc đời.

Một kí ức buồn mà đến bây giờ mỗi lần nhắc lại, thằng đàn ông trong tôi vẫn rơi nước mắt. Năm đó tôi khoảng 2,3 tuổi, ở độ tuổi đó, những nghịch ngợm, phá phách là điều không thể tránh khỏi. Bà kể rằng, hôm đó tôi ra sân và phơi đồ cùng bà. Không biết là đang muốn giúp bà hay bày trò để chơi, mà tôi suýt bị ngã. Bà vội vàng quăng đồ đang cầm trên tay để đỡ lấy cơ thể tôi đang chới với. Kết quả là cả bà và tôi cùng ngã, nhưng tôi được bà che chắn toàn bộ.

Sau hôm đó, bà bị ảnh hưởng về cột sống khiến cho việc đi lại khó khăn hơn. Để rồi sau đó, cứ những lúc trái gió trở trời, bà lại bị đau lưng, một phần cũng bắt nguồn từ ảnh hưởng do cú ngã sau trò nghịch phá của tôi năm đó. Chẳng một lời trách móc, chẳng bao giờ nặng nhẹ hay trách móc tôi. Bà yêu thương bằng những lời bảo ban chân thành và nụ cười luôn dành cho đứa cháu nhỏ.

Những lần tôi thất bại, bị điểm kém hoặc bạn bè chê cười, bà là người đầu tiên ngồi cạnh tôi, vỗ vai và động viên tôi thật nhiều. Bà không muốn thấy tôi buồn bã, bà cũng không muốn tôi bị cuộc đời quật ngã hay thất bại. Với bà, yêu thương đồng nghĩa với che chở và bà sẽ làm như vậy cho đến ngày cuối cùng bà còn có mặt trên đời. Sự động viên giúp đỡ của bà, trong rất nhiều hoàn cảnh khác nhau, đôi khi tôi thấy bà như một người bạn thân, đôi lúc lại như một người mẹ đối với con cái của mình.

Không phải là gia đình khá giả, nhưng với bà điều đó không làm hạn chế đi sự chăm sóc dành cho cháu trai của mình. Từng bữa cơm, từng món quà vặt rồi đến quần áo, giấc ngủ…bà luôn dành cho tôi những gì tốt nhất trong khả năng của bà. Để tôi không bị thiệt thòi với lũ bạn, bởi tôi biết bà yêu thương tôi và đôi lúc cũng nhắc về tôi như là một động lực để bà cố gắng hơn trong mọi việc.

Tình yêu thương vô bờ bến đó của bà là động lực lớn lao để tôi có được ngày hôm nay. Bà là điểm tựa vững chắc để tôi biết được rằng mình không hề cô đơn trên cuộc đời này. Bà cũng là người lèo lái để tôi có được sự vững vàng và một cuộc sống như định hướng đặt ra ban đầu.

Ai cũng có một người bà, tôi có một số những người bạn, họ kể về bà của mình như một người xa lạ. Bởi họ không được tiếp xúc, không được sống cùng ông bà quá một vài ngày mỗi dịp nghỉ lễ. Những lúc như vậy, trong câu chuyện của riêng mình, tôi cảm nhận mình thực sự may mắn vì đã được sống trong tình yêu của bà trong suốt cả một quãng thời gian của tuổi thơ.

Tuy tôi thiếu vắng phần nào sự che chở và tình thương của ba mẹ, nhưng vòng tay của bà dường như đã đủ ấm để một đứa trẻ ngày nào lớn lên chững chạc và đầy yêu thương

One comment on “Tình yêu của bà dành cho tôi là vô điều kiện
  1. Jeanette says:

    Quando eu era adtonsceele, na escola, o professor de geografia nos ensinava que os países mais pobres da Europa ocidental eram Espanha, Irlanda, Grécia e Portugal.Hj, passados 15 anos, só sobrou Portugal.Os outros, mesmo em crise econômica, possuem uma renda per capita e um IDH muito superiores. Já Portugal ficou pra trás.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *