Tôi đã từng có những lúc ghen tị với những người có cuộc sống đủ đầy mà không phải lo lắng nhiều về vật chất. Cũng đã từng than trách bản thân vì cuộc sống của mình không viên mãn. Nhưng đến thời điểm tôi bắt đầu nhận thức được nhiều hơn những điều xung quanh mình, thấy được những giọt mồ hôi và vất vả của bà ngoại, tôi đã tự nhủ rằng bản thân mình phải cố gắng hơn, cho bà, cho gia đình và cho chính bản thân mình. Đó là lí do tôi từng trải qua rất nhiều công việc mưu sinh trước ngưỡng cửa vào đời.

Bước vào tuổi 19, khi những đứa bạn đồng trang lứa đã chuẩn bị hàng trang cho việc đăng ký vào các trường đại học theo mơ ước, hoặc là nguyện vọng gia đình thì tôi chỉ biết ngậm ngùi. Hoàn cảnh gia đình tôi sẽ không thể gánh vác nổi mức học phí của một trường đại học. Tôi cũng không thể trở thành gánh nặng cho bà ngoại đã già yếu, cũng không thể khiến bà hoặc ai đó phải đi vay nợ để tôi được theo đuổi giấc mơ đại học. Sau nhiều ngày suy nghĩ, có cả những trăn trở, dằn vặt…tôi quyết định khép lại giấc mơ đại học, để tìm cho mình một con đường khả dĩ hơn.

Tôi chọn việc lăn ra đời, đi làm kiếm tiền để giảm bớt những gánh nặng về kinh tế cho bà ngoại. Cũng là cách để tôi tập dần với thói quen tự lập và sớm có tiền phụng dưỡng bà những ngày cuối đời. Gác lại những ước mơ, tôi đành phải chấp nhận từ bỏ những đam mê riêng trước áp lực và hoàn cảnh sống. Có người nuối tiếc quyết định đó, có người thì lại trân trọng quyết định đó. Đến tận thời điểm này, việc chọn lựa đi làm thay vì đi học đại học trước áp lực kinh tế của ngày đó là quyết định mà tôi không bao giờ hối hận. Bởi tôi biết đó là điều cần thiết mà mình phải làm vào thời điểm ấy

Tôi đã bắt đầu công việc đầu tiên là một chân chạy bàn của nhà hàng. Quãng thời gian đó khá vất vả và nhiều hôm tôi phải làm từ 10 giờ sáng đến 1 giờ tối, tức là hơn 12 tiếng trong một ngày. Rồi tôi phụ việc ở quán rửa xe, tiếp xúc với máy bơm, với máy xả nước và bọt xà phòng hầu như suốt ngày. Nhiều lúc công việc khiến tôi mệt nhoài và mỗi tối khi về nhà, điều đầu tiên tôi muốn làm là trò chuyện với bà ngoại, tắm rửa rồi nằm lên giường và ngủ một giấc thật say cho quên đi những khó khăn, mệt mỏi của công việc.

Thời gian đó, mẹ cũng mở một cửa hàng bán hoa ở chợ và cần người phụ giúp. Mẹ nói với bà về việc để tôi qua cửa hàng hoa phụ mẹ, tôi dành thời gian để bán hoa cùng mẹ, đỡ đần được chút nào cho gia đình, giúp đỡ chút nào được cho công việc của gia đình thì tôi đều cố gắng và cảm thấy trân trọng những công việc như vậy.

Chạy bàn là công việc đầu tiên của tôi…Nó có khá nhiều những đắng chat, mồ hôi, toan tính. Thậm chí, có những lúc suýt chút nữa tôi cũng quên mất chính bản thân mình. Tuổi trẻ của tôi đã trải qua khá nhiều những khó khăn, vất vả . Mỗi một công việc, là một trải nghiệm vừa thú vị, vừa khó khăn. Song tôi vẫn tự hào, trên từng bước chân tôi trưởng thành, đều in rõ dấu ấn của những giọt mồ hôi đầy ý nghĩa

One comment on “Những vất vả và khó nhọc tôi đã trải qua
  1. Janais says:

    Oh MS vai pró &a%;tm$&quop;%& pah..E isto n é um insulto, é só um desabafo ao teu ridiculo comentário… A TV que todos os sócios pagam chama-se Benfica TV e não Vieira TV. E portanto tem de reportar os temas de interesse para os benfiquistas e a apresentaçao de uma candidatura aos benfiquistas tem de ser obrigatoriamente reportado.É quando leio comentário como o teu que perco a esperança no benfica e até no país… quão pequenino pode ser o teu cérebro??

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *