Tôi có thể không có được nhiều may mắn như những người khác, nhưng tôi có quyền tự hào vì có một người luôn sẵn sàng dành cho tôi bằng hết tình yêu thương mà họ có trong đời. Đó là bà ngoại, người mà tôi yêu quý nhất trong cuộc đời. Người đã ngồi cần mẫn bên những cuộn len và nuôi tôi lớn thành người.

Mới được khoảng 2 tuổi, tôi về ở với ngoại.

Ngày đó mẹ tôi còn rất trẻ và cuộc hôn nhân với bố thực sự không thể tạo ra định nghĩa về một tổ ấm hay gia đình đối với bà. Bà ngoại đón tôi về nuôi từ tình yêu thương của bà dành cho đứa cháu bé bỏng. Song, cuộc sống với bà khi đó cũng không hề đơn giản. Sau này khi lớn lên tôi mới thấu hiểu được hết những khó khăn, vất vả mà bà đã phải trải qua để nuôi được tôi khôn lớn và trưởng thành.

Năm đó, bà đã ngoài sáu mươi. Vừa phải chăm sóc ông, vừa chăm lo cho đứa cháu bé bỏng, một mình bà đã gồng gánh rất nhiều. Khu dân cư Phú Nhuận mà tôi và bà đã sống hồi nhỏ là một khu không giàu, ở đó có nhiều thành phần cùng tập trung sinh sống, đa phần là những công chức nghèo lương ba cọc ba đồng. Bà tôi không giống họ, bởi bà không được đi học đủ đầy hay làm được những công việc nhàn nhã văn phòng. Bà phải lăn ra lao động ngay từ ngày còn rất nhỏ, với đủ loại nghề để lo cho gia đình và bản thân, trong đó nhiều nhất là nghề đan len kiếm sống.

Kí ức còn đọng lại trong tuổi thơ tôi là những lần bà ngồi bên khung cửa sổ hàng giờ để đan len, từ giữa trưa cho đến chập tối, không một phút nào rời tay. Bà làm để kịp giao hàng cho các đại lý đặt đan len, bà làm bởi bà biết rằng chỉ một phút giây nghỉ tay thôi cũng sẽ khiến cho cả gia đình thêm nhiều lo lắng về tiền bạc. Hình ảnh đó ám ảnh trong tôi đến tận bây giờ, tới mức mỗi lần thi công cho một căn hộ, đứng cạnh khung cửa sổ nào đó, dáng vẻ khó nhọc và cần mẫn của bà lại hiện lên, rất rõ trong tâm trí của tôi.

Về ở với bà được 3 năm, khi tôi khoảng 4 đến 5 tuổi thì ông ngoại tôi qua đời. Đó là thời gian bà vừa chịu đựng nỗi đau mất chồng, vừa cố gắng chăm lo cho tôi đang ở tuổi ăn, tuổi lớn và cũng sắp sửa bước vào thời kỳ đi học. Bà muốn tôi phải đi học, để có cơ hội thoát ra khỏi mái nhà gạch lợp tôn cũ kỹ này, để không phải sống một cuộc đời vất vả như bà. Và cũng là cách để bà bù đắp cho tôi trước những thiếu thốn và tổn thương mà cha mẹ đã để lại khi tôi còn quá nhỏ.

Nhắc về bà, về những kỷ niệm trong cuộc sống mà bà và tôi đã trải qua, không ít lần tôi thực sự bật khóc. Bởi những gì tôi có lúc này, chỉ là kỷ niệm. Thứ kỷ niệm đặc quánh trong tâm trí và không bao giờ có thể tách rời với hiện tại mà tôi đang trải qua. Bà và những món đồ mà bà đã cần mẫn ngồi đan len suốt hàng giờ ngày đó, đã nuôi lớn tôi và dạy cho tôi cách để trưởng thành…

Chỉ tiếc là khi tôi ngồi viết những dòng chữ này bên khung cửa của căn hộ chung cư nơi tôi sống, thì bà tôi đã mãi mãi không còn bên tôi nữa…Cái còn lại lúc này chỉ là những mảnh vụn kí ức của tuổi thơ, bà và những cuộn len

One comment on “Ngoại và những cuộn len
  1. Makailah says:

    à¹à¸¸Š่ใช่อยากรู้เหมือนกันàà§่าจะตรวจรายชื่ƒ¸­à¸§่าถูกต้องตรงกันกันป่าวได้ที่ไหน เมื่อไรถ้ามีปัญหาจะได้แจ้งแก้ไขได้ทันนะ รบกวนคุณkonthai 122 ตอบด้วยนะคับ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *