Đó là công việc đầu tiên mà tôi gắn bó một cách chính thức. Cũng là công việc đã giúp tôi cũng như gia đình rất nhiều trong việc cân bằng lại những khó khăn. Tôi đã không thể hình dung được hết những khó khăn, trắc trở và cả bài học mà mình có được thông qua công việc tại nhà hàng đó. Để đến bây giờ, khi kể lại cho mọi người, tôi lại thấy dường như tất cả vừa mới chỉ diễn ra.

Khi quyết định sẽ không thể theo đuổi con đường học đại học do hoàn cảnh kinh tế, tôi đã khá buồn. Bà đã giúp tôi cân bằng lại cảm giác đó và nói với tôi về một chọn lựa dù là phù hợp hay không phù hợp, thì chỉ cần bản thân ta thấy nó có ích là đủ rồi. Tôi chưa từng nghĩ rằng việc phải ngừng việc học đại học là sai, và cũng chưa từng nghĩ rằng công việc tại nhà hàng không phải là một lựa chọn đúng đắn. Đó là lựa chọn đã định hình tính cách và con người trong tôi ở ngưỡng tuổi của sự trưởng thành.

Năm 2001, tôi bắt đầu công việc tại nhà hàng. Khởi đầu, với một người chỉ vừa học xong cấp 3, không trình độ, không bằng cấp cao siêu thì tôi chỉ đủ sức xin vào một vị trí phục vụ trong nhà hàng đó. Công việc khó hơn tôi tưởng rất nhiều, đặc biệt là áp lực trước những yêu cầu của khách hàng và từ căn bếp, từ quản lý…tất cả dường như chỉ đổ lên đầu những nhân viên phục vụ chân ướt chân ráo như tôi.

Làm ở nhà hàng thời gian đầu, tôi cũng bị cuốn vào không ít những cuộc cạnh tranh vô bổ từ nhân viên, từ quản lý. Mà ngay cả những việc rất nhỏ thôi cũng có thể xảy ra tranh cãi. Có những hôm làm việc suốt 12 tiếng đồng hồ, từ 10 giờ sáng đến 01 giờ đêm, tôi như người mất hết sức lực. Đặc biệt một kỷ niệm rất ấn tượng trong quãng thời gian làm việc ở nhà hàng mà tôi còn nhớ mãi là việc “tranh nhau” những đồ ăn còn dư sau một ngày chế biến. Đó là những đồ ăn mà không bán do đầu bếp nấu thừa ra, những nhân viên sẽ  có thể lấy đồ ăn này về. Tôi đã cố gắng ở lại thật muộn, và cố lấy được những món ăn còn ngon, còn mới để mang về nhà như một “chiến lợi phẩm để những bữa cơm của hai bà cháu không còn đơn điệu.

Kể với bà ngoại về những khó khăn đó, bà đã động viên tôi rất nhiều. Bà nói nhiều về định hướng công việc, rằng tôi phải làm việc đó bằng sự trung thực và cả những đam mê. Như việc bà gửi đam mê của mình vào từng đường đan len để có được nhiều sản phẩm đẹp nhất. Bà chưa từng từ bỏ việc làm cho những công việc nhỏ đó trở nên tốt hơn, và tôi cũng phải làm được như vậy.

Rồi, bà dạy cho tôi cách để tách mình khỏi những tranh giành toan tính và hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Tôi cũng học được nhiều tính kiên nhẫn và tách mình ra khỏi nhiều cuộc cạnh tranh như vậy. Sống bằng chính bản ngã và đạo đức mà bà ngoại luôn căn dặn. Nhờ thế, một thời gian sau đó, tôi đã có được vị trí tốt hơn trong công việc ở nhà hang này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *